Kiếp Trước Tôi Nợ Người Ấy Mối Ân Tình
Bạn có biết tại sao người ta luôn tổ chức sinh nhật không, bởi vì chúng ta chẳng bao giờ biết được ngày nào sẽ là ngày cuối cùng của mình sống trên trái đất này, ngày bạn sinh ra đời đó là ngày may mắn, ngày trọng đại đối với riêng bạn. Vì vậy hãy nghỉ ngơi, tận hưởng những khoảnh khắc tuyệt vời với gia đình và bạn bè, đặc biệt là với người mình yêu. Hôm nay tôi xin tuyên bố tôi đã có người mình yêu rồi.
Nói xong ánh mắt cậu trìu mến nhìn về phía Tinh Ngâu, Thiên Ấn thấy vậy trong lòng cảm thấy có chút buồn cười chàng lườm cậu. Trịnh Công và Phi Vũ cũng gật đầu nhìn Tinh Ngâu, rồi liếc mắt sang Thiên Ấn ngồi bên cạnh, bất giác trong lòng có chút lo lắng cho Lạc Dương. Đối thủ này không những quá đẹp trai mà còn thần thái ngút ngàn thế kia, đến họ là đàn ông còn phải trầm trồ thì đừng nói chi phụ nữ.
Lạc Dương đứng dậy khẽ đi đến vỗ nhẹ vai Tinh Ngâu, rồi nói thủ thỉ cậu sẽ đàn một bài tặng cô. Sau đó cậu tiến đến phía cây đàn piano đã được đặt sẵn ở giữa phòng. Sống lưng cậu thẳng tắp, hôm nay cậu mặc bộ comple màu kem, đeo gọng kính mỏng màu vàng, cơ thể tuyệt đối hoàn mỹ. Tóc còn chải keo, cậu lướt bàn tay thon dài trên phím đàn, âm thanh phát ra xúc động lòng người.
Tinh Ngâu thoáng ngẩng ngơ nhìn cậu, mọi người vỗ tay đầy ngưỡng mộ. Từ nhỏ cậu đã được học đàn, vì mẹ cậu là nghệ sĩ dương cầm, nên cậu cũng thừa hưởng được năng khiếu từ bà. Thiên Ấn thấy ánh mắt ưu ái của Tinh Ngâu dành cho Lạc Dương, cậu luôn luôn có những bí mật và những ưu điểm tốt không bao giờ khoe khoang với cô đến khi cô biết thì trong lòng luôn cảm thấy ngưỡng mộ và xao xuyến. Thiên Ấn thấy thế bất giác nóng bừng người, chàng nắm chặt tay lại thì ngoài trời đột nhiên sét đánh liên tục vào tòa nhà gây ra mất điện khiến mọi người hốt hoảng.
Nhân viên phải trấn an và nói rằng sẽ chạy máy phát điện ngay lập tức. Thật mất hứng khi màn trình diễn của Lạc Dương chưa biểu diễn xong đã phải gián đoạn. Thiên Ấn quả thật có chút tàn nhẫn, dù sao cũng là sinh nhật cậu làm vậy cũng hơi quá đáng. Tinh Ngâu quay sang giọng tức giận nói với chàng.
Dù sao chàng cũng là thần tiên, Lạc Dương chỉ là người phàm, chàng hà tất phải ích kỷ như vậy!
Tính ta như vậy rồi, không vị tha được!
Chàng còn nói nữa ta đuổi chàng về bây giờ.
Nàng có nghe câu lấy oán báo ơn không? Bây giờ nàng đã thấy rồi đấy, ta không những ăn chực mà còn tặng cho hắn một show trình diễn sấm sét hoành tráng.
Chàng nhoẻn miệng cười vui vẻ, tiếp lời rằng tòa nhà này hình như không có cột chống lôi, dứt lời chàng tiếp tục ăn dưới ánh nến mập mờ. Bối Văn nãy giờ nghe họ nói chuyện thì mới quay sang hỏi Tinh Ngâu, hình như công việc của Thiên Ấn là đạo diễn hay biên kịch phải không, nói chuyện nghe có chút kỳ quặc hay đây là cách xưng hô giữa chị và anh ta nhỉ. Cô chỉ chăm chăm nhìn về phía Lạc Dương đang đi mời rượu từng người bạn. Thấy cô không trả lời nên Bối Văn không hỏi nữa, chỉ cảm thấy hôm nay Lạc Dương khá xui xẻo nên buột miệng nói với cô thôi.
Trịnh Công từ nãy đến giờ chống cằm ánh mắt mờ ám nhìn Thiên Ấn. Một lát nữa máy phát điện của nhà hàng đã mở, mọi người lại tiếp tục dùng bữa tối. Sau đó Thiên Ấn, Lạc Dương và Tinh Ngâu cả ba cùng trở về nhà.
Thông tin chi tiết
|
Mã sản phẩm |
978632050972 |
|
Tên nhà cung cấp |
Trần Thị Ngọc Anh |
|
Tác giả |
Sun Ngọc Anh |
|
NXB |
Phụ Nữ Việt Nam |
|
Năm XB |
2026 |
|
Ngôn ngữ |
Tiếng Việt |
|
Trọng lượng (gr) |
220 |
|
Kích thước (cm) |
20.5 x 13 x 1.1 cm |
|
Số trang |
228 |
|
Hình thức |
Bìa Mềm |









